Người đàn bà xinh đẹp và người đàn ông xấu xí

Thảo luận trong 'Sách - Truyện' bắt đầu bởi hoca.2009, 23/3/16.

  1. hoca.2009

    hoca.2009 Member

    Đã được thích:
    14
    Điểm thành tích:
    8
    Có giả dụ nào mà bạn bè hay vợ chồng...mà giới tính là một nam một nữ một xấu một đẹp hay ko. Mà họ lại rất gắn bó và yêu thương đối phương. Trong truyện ngắn này kể về một người đàn và vô cùng xinh đẹp, diễm kiều nhưng ngoại trừ nàng là một người đàn ông vô cùng xấu . Hai con người đối lập về kiểu dáng có cuộc sống ra sao. Anh chị tìm hiểu nhé

    >> truyen cam dong

    Ngay lúc tìm ra số ghế trên tàu bay, Trung đã kịp nhận ra có một người nữ giới rất đẹp sẽ ngồi cùng hàng với mình. Con người vốn được trời phú cho một trực giác vi diệu, trong đó vi diệu nhất có lẽ là sự cảm nhận cái đẹp.
    >> nhung truyen ngan hay
    Trong 1 cuộc hành trình, có được một người nữ giới đẹp ngồi ngoại trừ, bao giờ cũng là 1 điều thú vị. Cái thời gian lê thê của chuyến đi sẽ ko còn trở nên khó chịu. thân thể bải hoải sẽ được thổi một luồng gió lành, khiến ta khỏe khoắn hơn, dáng vẻ sẽ chỉnh chiện hơn, còn đôi mắt ta thì sẽ trẻ trung hơn, tươi cười hơn... Nói tóm lại, có một người đẹp đồng hành sẽ là 1 điều may mắn. Nhưng chưa kịp hân hoan với dịp may hiếm có ấy thì Trung đã nhận ra cùng hàng ghế với mình còn có một người đàn ông. Và anh cụt hứng ngay khi biết người đàn ông và người phụ nữ xinh đẹp này đi cùng nhau. Người đàn ông xếp đồ lên ngăn hành lý xong, ngồi vào ghế giữa, cái ghế ngăn cách anh với người đà bà xinh đẹp. Ông ta nhanh nhẹn, dáng vẻ khiêm nhượng đứng lên, nép người dành chỗ cho Trung len vào ghế trong cùng, sát bên cửa sổ.

    Còn ít phút nữa tàu bay mới cất cánh. Qua câu chuyện, Trung hiểu họ chính là chồng vợ. Mà người vợ (quả là Trung đã ko lầm) mới đẹp làm sao. Trên đời này có hai loại người nữ giới đẹp. Loại thứ nhất là người đẹp ưa nhìn thoáng; loại thứ hai là dạng phụ nữ càng nhìn, càng thấy đẹp. Loại thứ nhất đã là quý, loại sau là vừa quý, vừa hiếm. Người phụ nữ này đây là loại thứ hai. Cái đẹp toát lên ở cả dáng, da và mặt; vừa rực rỡ, vừa kín đáo, kỳ lạ hơn nữa là vẻ đẹp của chị ta lại bao hàm những thông điệp trái ngược. bộ mặt đầy đặn, ánh mắt to lóng lánh, mạnh dạn nhưng lại ánh lên sự đoan chính, sang cả của người thường xuyên tiếp xúc chốn lịch lãm. Đôi môi dày, vẻ như tham lam, dễ dãi, nhưng làn khóe lại phân minh, biểu thị sự khôn ngoan, kiêu kỳ. Và cái cổ, cái cổ cao, thanh tú vừa biểu hiện của sự khéo léo, hiền từ, vừa như vô tâm, lơi là. Nhưng, cũng chính cái cổ lại là vật phản chủ. Với ba ngấn ko còn được thoáng đãng; hơi đậm hơn bình thường, nó đã vô tình phát ra thông số về tuổi tác. Người nữ giới này ko còn trẻ. Chắc cũng phải ngoài bốn mươi một tẹo. Nhưng như thế thì lại càng đúng là 1 người đẹp. Gần như chơi son phấn, ko nước hoa, chị ta ko tận dụng công cụ làm đẹp như những người ở lứa tuổi này thường làm. Quả là 1 người đẹp, đầy tự tin - Trung nghĩ.

    máy bay sắp cất cánh, người chồng lụi hụi kiếm sợi dây an toàn, nhanh nhẹn cài khóa cho vợ. Ông ta dặn vợ cách ngồi thẳng lưng, ép sát vào thành ghế khi tàu bay khởi đầu chạy lấy đà. Vậy là bông hoa đẹp này đã có chủ. Và "chủ" là một người cực kỳ xấu xí. Chao ôi đã biết là xấu, nhưng Trung ko nghĩ rằng người đàn ông này càng nhìn, lại càng xấu đến thế. Ông ta khoảng ngoài năm mươi tuổi. Mặt gãy, mũi tẹt, da lỗ chỗ, đen đúa. Nhưng trời bù lại cho được ánh mắt. đôi mắt to, ánh màu xanh da trời, hóm hỉnh và chân tình. Người như thế này mà lại giữ được trong tay một bông hoa đẹp như thế kia thì hoặc phải là tỉ phú, hoặc là bạo chúa. ngay tức thì, cái khôn ngoan của người đàn ông dậy Trung rằng, phải biết tránh sang một bên. Hãy như một con ngựa thổ mộ, hai đuôi mắt bị bưng kín bởi hai miếng da, cứ thẳng lối, lóc cóc nước kiệu và không nhìn thấy gì ở ngay ko kể. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Trung vẫn không khỏi bị hút về phía người phụ nữ. vì vậy, khi máy bay vừa lấy xong độ cao, đèn cài dây an toàn vừa tắt, Trung đã khéo léo sử dụng cặp mắt có độ nhạy công nghệ số "bảy chấm năm" từ phía sau gáy ông chồng, hướng về phía người phụ nữ. ngay lập tức, anh nhận được tín hiệu rất kín đáo và sành sỏi. Nàng, không nhìn về phía Trung. Nét mặt nàng, không thay đổi, con mắt vẫn dán vào trang tập san Heritage Fashion, nhưng lại ánh lên chút thích thú (sự thích thú được khéo léo ngụy trang bởi khuân mặt chăm chú với những hình ảnh lạ mắt trên trang báo). Và đôi môi, đôi môi vẫn đoan trang, song làn môi cong thoáng giật lên nhè nhẹ. Hệt như tín hiệu moóc của anh lính hải quân; chỉ là cây cờ với vài ba cái phất ngang- dọc - lên - xuống, nhưng chứa đựng biết bao điều: Vâng, em là 1 con tàu đang lênh đênh, cô quạnh giữa đại dương với bao sóng giữ và đá ngầm. Em thèm khát biết bao một dải đất xanh tươi, đầy hoa và tiếng chim hót...

    Thông điệp hấp dẫn là vậy, nhưng không thể có cách nào đáp trả. Anh bấm ghế ngả ra phía sau, nghĩ vu vơ, cười thầm chính bản thân mình. Dù thừa biết là mình đang thi vị hóa chuyện con mắt và cây cờ của anh thông tin hải quân, Trung vẫn thầm chép miệng tiếc rẻ và thiếp đi lúc nào ko hay. Phải cho đến lúc có tiếng cô tiếp viên mời hành khách chọn bữa ăn nhẹ, Trung mới bừng tỉnh. Người đàn ông xấu xí ngồi bên vỗ vỗ vào cánh tay anh, nhắc:

    - sử dụng mì xào đi anh. Cho nó nhẹ bụng.

    Rồi cũng vẫn ông ta, chu đáo đón hộp mì từ tay cô tiếp viên, kèm theo lời cảm ơn và đặt nó lên chiếc bàn trước mặt Trung với thái độ thật nhã nhặn. Xong cái công việc chăm chút cho láng giềng, ông ta lại quay sang khay ăn của vợ. Với những động tác khéo léo, tường tận của người thợ kim hoàn, ông mở nắp hộp, xếp gọn những gói gia vị, xé bao ni lông lấy thìa, khăn... từng cử chỉ như được gửi gắm một tình cảm thân ái hệt như người bố chăm nom đứa con gái cưng bé bỏng.

    Nhìn người đàn ông nói, làm Trung ko khỏi kinh ngạc. chừng như động thái ấy ko hợp một tẹo nào với khuân mặt xấu xí, đôi vai rộng, vuông vức như cửu vạn của ông ta. Nhưng rồi Trung nhận ra rằng ẩn chứa đằng sau sự xấu xí thô kệêch ấy là 1 tâm tư cởi mở, thân thiện. Cái điều mà bấy lâu nay anh ít nhận được ngay cả với người vẫn thường xuyên tiếp xúc. Phát hiện ra điều này, Trung cảm thấy thích thú, dễ chịu. Và bắt đầu từ đây, Trung kín đáo theo dõi từng tiếng nói, cử chỉ của người đàn ông xấu xí.

    Bữa ăn nhẹ kết thúc, cũng lại chính người đàn ông nhanh nhẹn nhấc khay đồ ăn của Trung đưa trả cô tiếp viên. Ông ta cũng làm thế với vợ mình, không để vợ kịp động tay, mặc dầu chị ta ở gần sát ngay tủ của cô tiếp viên.

    Bữa ăn nhẹ đã hoàn tất khâu hoạt động của lịch trình. máy bay đang bay trong vùng thời tiết tốt, tiếng động cơ rung lên nhè nhẹ. Trung lại bật ngửa ghế, lim dim mắt, lắng nghe đôi chồng vợ chuyện trò. Người chồng cầm trên tay cuốn Heritage Fashion, người vợ ngồi nép ngoại trừ, chăm chú:

    - Đây là 1 công trình kiến trúc nổi danh ở A Ten... ko... Họ văn minh lắm. Chắc em chẳng thể ngờ là họ đã đạt đến con số 45% hộ dân ở thành phố thực hiện mua sắm trên máy vi tính. Cái đặc biệt là ở họ là sự bảo tồn văn hóa. Em biết ko, mọi công trình xây dựng ở gần kiến trúc cổ đều phải có quyết định cấp quốc gia.

    Cứ thế, từng trang, từng trang của tờ báo ảnh, khi là Niudilan, khi là Paris... người chồng ân cần dịch những chú thích ảnh bằng tiếng Anh cho vợ. Với giọng đằm thắm, lên bổng xuống trầm, như 1 người cha, ông giải thích cho cô vợ ngồi bên, hệt như nói với cô con gái ngoan ngoãn, nhõng nhẽo.

    máy bay chuẩn bị hạ cánh. Trung và đôi chồng vợ sắp chia tay. Qua 1 vài câu thăm hỏi thông thường giữa hai người ngồi cạnh nhau trên 1 chuyến bay (thăm hỏi diễn đạt lịch sự, chứ không phải để làm quen), Trung được biết người đàn ông "hàng xóm" là giám đốc một doanh nghiệp một trăm phần trăm vốn nước ngoài, đầu tư phần mền trong công viên mới mở ở tỉnh thành Hồ Chí Minh. Hai vợ chồng họ ra Bắc chuyến này là về thăm quê. Họ có hai con, một trai, một gái. Cậu con trai chính là người giới trẻ vừa nhận được giải thưởng quốc tế trong một cuộc thi ngoại hình phần mềm ở Pháp mà ti vi phát đi phát lại suốt tuần qua. Tết này "cháu ko về được vì còn phải làm nốt cái đề tài ứng dụng phần mền dành cho chăn nuôi ở các nước đang tăng trưởng. Đề tài được một chương trình quốc tế tài trợ trọn gói" - người đàn ông xấu xí nói giọng khiêm tốn. Riêng đứa con gái, năm ngoái vừa đạt được chương trình học bổng của Nhật. "Hiện cháu đã bay thẳng từ Nhật về Hà Nội chờ ba má để cùng về quê". ko hiểu sao nghe chuyện về hai đứa con của đôi vợ chồng này, Trung cứ đinh ninh một điều: con của họ chắc sẽ có sắc đẹp của mẹ và trí thông minh của người cha.

    Hai vợ chồng người phụ nữ xinh đẹp và người đàn ông xấu xí, hòa vào dòng người xuống phi cơ. Người chồng mang hầu hết đồ đạc, kể cả cái túi đeo tí xíu của vợ. Ông băng lên trước, đôi khi lại dừng lại giây lát, để sinh ra khoảng đất trống cho vợ đặt những bước chân líu ríu phía sau.

    Trung vẫn không khỏi tò mò theo dõi đôi vợ chồng. Người chồng lưng thẳng như cây luồng, sải những bước dài, ngay ngắn, vững chãi. Đằng sau, chị vợ ngoan ngoãn, khuất phục, pha chút kiêu hãnh. Hệt như 1 con mèo đẹp mã, đuôi vổng lên cao, mặt hơi có chút ngơ ngác làm đỏm, người đàn bà dễ thương nương theo bóng ông chồng - một chú chó Bun giốc mạnh khỏe, uy thế, bất khả xâm phạm... Họ đi bên nhau và làm nên 1 sự "khập khiễng". Cái cà nhắc xuất sắc của tạo hóa, mật thiết, không thể tách rời
     
    chuotmta1994 and kienkoikoc7894 like this.